Từ khi xuân lên đường,
Cây thùy dương héo hắt
Không ai tưới lệ thương.

Từ khi xuân lên đường,
Giải phím ngà bụi đóng
Em khoá kín phòng sương.

Từ khi xuân lên đường
Em buồn như gốc liễu
Rủ trước bến sông Hương.

(chưa có vote)

Để lại một bình luận