Sông vắng lặng, trăng không thuyền xuống bến
Ghé lòng xanh thẫm trúc bên cầu
Xứ thương nhớ nghìn đời e khó đến
Ngựa mỏi rồi nào nỡ thúc đi mau

1936

(chưa có vote)

Để lại một bình luận