(Tặng Nguyễn Văn Xung)

Đèn tàn bóng mộng lửa buông xanh
Mưa tạnh thềm hương nguyệt trắng mành
Chuyện mấy trăm năm bừng tỉnh dậy
Thương lòng bạch diện khóc thương sinh

(chưa có vote)

Để lại một bình luận