(Tặng Việt Tuỷ)

Rừng thu sống sót một cành xuân
Nhạn lạc đàn qua tạm nghỉ chân
Móng nhọn vô tình in mấy vết
Gió mưa ngày một khắc sâu dần

(chưa có vote)

Để lại một bình luận